Palatino Linotype Segoe UI Robokhổng lồ Robolớn Condensed Patrichồng H& Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Vừa thoát khỏi rượu cồn, đùng một phát trên đầu gồm láng đen thoáng rượu cồn, hình như bao gồm thứ gì rớt xuống, Lệnh Hồ Xung với Doanh Doanh cùng vọt tín đồ tránh mặt, nào ngờ một tấm lưới cá rất cao chụp xuống. Hai fan giật bản thân kinh hãi, gấp rút kiếm chém nhẹm lưới, tuy vậy chẳng thấm tháp gì. Tnóng lưới tự trên cao ném nhẹm xuống phủ lên hai bạn, bó lại.

Bạn đang xem: Điền bá quang là ai

Trên nóc đụng nhảy đầm xuống một tín đồ, tay nạm dây thừng, cần sử dụng sức kéo chặt tnóng lưới. Lệnh Hồ Xung buột mồm gọi:

– Sư phụ!

Thì ra người chính là Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần càng siết lưới chặt hơn. Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh hệt như hai bé cá lớn bị mắc vào lưới, ban sơ còn có thể dịch chuyển được, càng về sau thì ko nhúc nhích được nữa.

Doanh Doanh tởm hoàng đắn đo buộc phải làm sao, liếc góc nhìn, tự dưng thấy Lệnh Hồ Xung mỉm cười, cực kì đắc ý. Cô thì thầm nghĩ: Chẳng lẽ Xung ca sẽ có biện pháp thoát thân?

Nhạc Bất Quần cười cợt hung tợn nói:

– Tiểu tặc, ngươi ra khỏi đánh đụng dương dương tự đắc, bất ngờ đại họa đến đầu ư?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Cũng không có gì là đại họa cho đầu. Ai cũng phải chết, được chết cùng với ái thê thì đồng tình lắm rồi.

Doanh Doanh bỗng dưng hiểu ra, thì ra nam nhi dường như thanh nhàn tự tại bởi vì được chết cùng với mình, ý bối rối mất đi, cô lại Cảm Xúc niềm hạnh phúc. Lệnh Hồ Xung nói:

– Lão chỉ rất có thể giết thịt bị tiêu diệt hai tín đồ tại hạ điều này, chứ đọng thiết yếu chia lìa vk chồng tại hạ bằng cách giết mổ từng người.

Nhạc Bất Quần khó tính nói:

– Tiểu tặc, bị tiêu diệt trước mắt ngoại giả bẻm mép.

Lão dùng gai dây thừng quấn rước nhì tín đồ mấy vòng, siết thiệt chặt.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Tấm lưới này của lão là rước cắp của Lão Đầu Tử. Lão đối đãi cùng với trên hạ thật tốt, hiểu rõ hai vợ ông chồng tại hạ không muốn chia phôi đề xuất kiếm tìm phương pháp sử dụng dây thừng trói nhì vk ông xã tại hạ chặt điều này. Lão nuôi chăm sóc trên hạ trường đoản cú nhỏ mang lại lớn, hiểu ra trung khu ý của tại hạ. Tri kỷ trên đời này của Lệnh Hồ Xung chỉ gồm một mình Nhạc tiên sinc lão thôi.

Chàng nói nhăng nói cuội, chỉ muốn kéo dài thời gian, xem có bí quyết làm sao bay hiểm, lại ao ước Phong Tkhô nóng Dương đột nhiên xuất hiện thêm cứu mình.

Nhạc Bất Quần cười cợt nphân tử nói:

– Tiểu tặc, trường đoản cú nhỏ tuổi ngươi mê thích nói càn nói bậy, tặc tính đến hiện nay vẫn ko quăng quật. Ta cắt lưỡi ngươi trước, để sau thời điểm ngươi chết ngoài vào âm ti bị cắt lưỡi tiếp.

Lão đưa chân trái lên đá một cước trúng lưng Lệnh Hồ Xung, rồi điểm vào Á huyệt, khiến cho Lệnh Hồ Xung ko nói được. Lão nói:

– Nhậm đại tiểu tlỗi, ngươi mong ta làm thịt hắn trước tốt giết ngươi trước?

Doanh Doanh nói:

– Có gì đâu nhưng mà phân biệt? Thuốc giải Tam thi não thần đan sống bên fan ta, tuy thế chỉ gồm bố viên.

Nhạc Bất Quần ngay thức thì thất sắc. Từ Lúc lão bị Doanh Doanh bức uống Tam thi óc thần đan, hôm sớm lão quan tâm đến làm nạm như thế nào mang được dung dịch giải. Lão hóng thời dịp xuất sắc nhị tín đồ vừa bay chình họa nguy khốn hân hoan thoát ra khỏi cồn, trong những lúc ko ngừa độc nhất đột nhiên quăng lưới kim ty chụp nhì fan lại. Lão vẫn có ý kiến là thịt bị tiêu diệt Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh, rồi lục kiếm tìm thuốc giải bên trên fan cô. Bây giờ nghe Doanh Doanh nói bên trên bản thân cô chỉ tất cả cha viên thuốc giải, vậy thì sau thời điểm làm thịt bị tiêu diệt hai bạn, lão chỉ có thể sống được bố năm. Sau ba năm, thi trùng chui vào óc, cuồng tính phát đạt bị tiêu diệt một cách thê thảm chẳng sao tả xiết, cthị trấn này thiệt tổn định hao trung tâm trí hết sức.

Tuy công lao hàm dưỡng của Nhạc Bất Quần khôn cùng cao thâm, lão cũng kìm ko được, nhị bàn tay hơi run lên. Lão nói:

– Được, vậy bọn họ hiệp thương với nhau. Ngươi nói biện pháp chế luyện dung dịch giải đến ta thì ta tha mạng đến nhị người.

Doanh Doanh hé mỉm cười, lạnh nhạt nói:

– Tiểu thiếu phụ mặc dù nhỏ tuổi tuổi, kiến thức và kỹ năng nông cạn, tuy vậy cũng biết nhỏ fan của Quân tử kiếm Nhạc tiên sinc. Nếu những hạ nói mà lại thủ tín thì dường như không được gọi là Quân tử kiếm.

Nhạc Bất Quần nói:

– Ngươi đi theo Lệnh Hồ Xung không học được cái gì tốt, chỉ học tập được món mồm năm mồm mười. Vậy phương thức chế luyện dung dịch giải, ngươi quyết không chịu đựng tâm sự đề xuất không?

Doanh Doanh nói:

– Đương nhiên là ko nói. Ba năm tiếp theo, tè nàng và Xung lang sinh sống trước Quỷ môn quan cung nghinc đại giá bán. Nhưng cơ hội kia các hạ ngũ quan lại ko vẹn tuyền, diện mạo khác trước, phân vân tè cô gái có thể nhận thấy được những hạ không nữa?

Nhạc Bất Quần Cảm Xúc rét mướt xương sống, nắm rõ ý cô nói “Ngũ quan không kiêm toàn, khía cạnh mũi rất khác trước” là ám chỉ khía cạnh mũi lão thời gian chất độc phát tác. Nếu không phải body diệt nát thì mặt mũi lão nát bét, nghĩ cho nó thiệt ớn giá buốt. Lão tức giận quát:

– Dù diện mạo của ta khác trước, này cũng là giỏi trông đẹp hẳn ngươi tía năm. Ta không giết mổ ngươi, chỉ cắt tai mũi của ngươi, bên trên khuôn mặt trái xoan trắng nlỗi tuyết của ngươi, ta vén lên mười bảy mười tám con đường sẹo tìm, giúp thấy Xung lang nhiều tình đa nghĩa của ngươi có còn yêu nhỏ quỷ xấu nlỗi ma lem, người rất khác người quỷ không giống quỷ nữa không?

Soạt một giờ, lão rút ít ngôi trường tìm ra. Doanh Doanh ghê hãi a lên một giờ đồng hồ. Cô ta bị tiêu diệt ko hại, cơ mà ví như bị Nhạc Bất Quần hủy đi dung mạo, nhằm Lệnh Hồ Xung nhìn mình như quỷ thì cho dù chết vẫn còn đó ôm hận. Lệnh Hồ Xung bị điểm Á huyệt, chân tay còn có thể cử cồn được, hắn gọi trung khu ý của Doanh Doanh, sử dụng khuỷu tay đụng vào cô, tức tốc chuyển nhị ngón tay cần đâm vào mắt mình. Doanh Doanh lại a lên một giờ nói:

– Xung ca, đừng!

Nhạc Bất Quần không thích phá hủy sắc của Doanh Doanh thật chẳng qua chỉ uy hiếp đáp bức bách cô ta tiết lộ phương pháp chế dung dịch giải. Nếu Lệnh Hồ Xung từ bỏ bỏ đôi mắt thì nước cờ trước tiên của lão loại bỏ. Lão xuất thủ thần tốc vô bì, đưa tay trái ra, qua tnóng lưới chụp mang cổ tay nên của Lệnh Hồ Xung, quát:

– Dừng tay!

Da giết thịt nhị tín đồ vừa chạm nhau thì Nhạc Bất Quần Cảm Xúc nội lực của chính bản thân mình tuôn ra bên ngoài. Lão la lên:

– Ttách ơi!

Lão hy vọng lag tay ra tuy vậy bàn tay của lão giống như thêm chặt vào cổ tay của Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung xoay tay lại nỗ lực chặt bàn tay lão, nội lực của Nhạc Bất Quần càng huyết ra ồ ạt. Nhạc Bất Quần gớm hãi, tay đề xuất gấp vung tìm chém lên trên người kẻ thù. Lệnh Hồ Xung hất tay kéo tín đồ lão qua, chiêu tìm này chém nhẹm xuống khu đất. Nội lực của Nhạc Bất Quần càng ngày tiết ra nkhô giòn, chiêu kiếm sản phẩm nhì ước ao chém ra đang vô lực, cơ hồ nước như ngay cả cánh tay cũng nhấc lên không được nữa. Lão vậy mức độ vung tìm lên, đưa mũi tìm chỉ vào thân trán Lệnh Hồ Xung, cánh tay với ngôi trường tìm rung lên, từ tốn đưa xuống.

Doanh Doanh khiếp hãi, ao ước đưa ngón tay ra búng trường kiếm của Nhạc Bất Quần tuy thế hai cánh tay cô các bị fan Lệnh Hồ Xung đè lên trên, lưới lại siết khôn xiết chặt. Cô nuốm mức độ di chuyển tuy vậy vẫn ko rút ít tay ra được. Tay trái Lệnh Hồ Xung thì bị Doanh Doanh đtrằn, cũng không nhúc nhắc được. Thấy mũi tìm khoan thai đâm xuống, Đấng mày râu chợt nghĩ: Ta dùng giải pháp gửi tìm chậm chạp nhằm giết Tả Lãnh Thiền, đả thương thơm Lâm Bình Chi, hiện giờ sư prúc cũng dùng giải pháp này để giết ta. Quả báo mang lại thật nkhô cứng.

Nhạc Bất Quần cảm giác nội lực tiết ra bên ngoài siêu nhanh khô cơ mà mũi kiếm giải pháp trán Lệnh Hồ Xung chỉ mấy tấc, lão vừa vui miệng vừa lúng túng. Bỗng sau sườn lưng lão gồm giờ đồng hồ một thanh nữ la thất thanh:

– Lão… lão làm đồ vật gi vậy? Mau liệng tìm đi!

Tiếng bước đi vang lên, một tín đồ chạy mang lại gần. Nhạc Bất Quần thấy mũi kiếm chỉ cần thấp xuống vài ba tấc nữa thì hoàn toàn có thể giết mổ được Lệnh Hồ Xung, lúc này sự sinh tử của lão cũng chỉ còn trong tấc gang, làm sao lão chịu ngừng tay?

Lão lập tức thu hết tàn lực, ép xuống, mũi tìm sẽ đụng đến trán Lệnh Hồ Xung thì ngay hôm nay, sau lưng lão mát lạnh. Một tkhô nóng trường kiếm trường đoản cú sau sống lưng đâm thẳng cho tới trước vùng ngực lão.

Thiếu thanh nữ kia la lên:

– Lệnh Hồ đại ca, đại ca có sao không?

Cô đó là Nghi Lâm.

Khí tiết trong ngực Lệnh Hồ Xung nhấc lên, nói ko ra giờ. Doanh Doanh nói:

– Tiểu sư muội, Lệnh Hồ đại ca ko có gì.

Nghi Lâm sung sướng nói:

– Vậy thì giỏi quá!

Cô sửng sốt la lên:

– Hóa ra Nhạc tiên sinh! Ta… ta làm thịt tiên sinh rồi!

Doanh Doanh nói:

– Đúng vậy. Chúc mừng đái muội trả được mọt đại thù làm thịt sư phú. Xin đái sư muội tháo lưới thả chúng ta ra.

Nghi Lâm đáp:

– Dạ! Dạ!

Nhạc Bất Quần nằm phục bên dưới đất, chỗ kiếm đâm ngày tiết chảy ra lênh nhẵn. Nghi Lâm hại đến nỗi body nhũn ra, run run nói:

– Là… là tiểu muội giết mổ lão sao?

Cô cố tua dây thừng muốn dỡ ra, nhưng nhì tay cứ run bần bật, ko có gì dỡ ra được. Bỗng nghe phía bên trái bao gồm bạn la:

– Tiểu ni sư, ngươi sát hại tôn trưởng, từ bây giờ chớ hòng thoát ra khỏi công đạo.

Một lão già mang áo đá quý kháng tìm chạy mang lại, chính là Lao Đức Nặc. Lệnh Hồ Xung la lên:

– Chao ôi!

Doanh Doanh quát:

– Tiểu sư muội, mau rút ít tìm kháng đỡ!

Nghi Lâm ngẩn bạn, rút ngôi trường tìm trên tín đồ Nhạc Bất Quần ra. Lao Đức Nặc tiến công bố kiếm veo véo, Nghi Lâm đỡ được nhị kiếm, tìm sản phẩm ba đâm vù qua vai trái của cô ấy, gạch một con đường.

Chiêu kiếm của Lao Đức Nặc càng sử càng nhanh hao, gồm mấy chiêu giống hệt như Tịch tà kiếm pháp, nhưng lại học tập không đến địa điểm, chỉ kiểu như dáng vẻ, về vận tốc xuất kiếm nhanh khô còn kém xa Lâm Bình Chi. Lao Đức Nặc vốn tay nghề cao, ưa thích kiêm luôn luôn kiếm pháp của nhì phái Tung Sơn cùng Hoa Sơn, mới đây lại học được một ít Tịch tà kiếm pháp đề xuất Nghi Lâm không phải là kẻ thù của lão. May nhưng mà bọn Nghi Hòa với Nghi Tkhô nóng ước ao cô ta tiếp nhiệm ctận hưởng môn Hằng Sơn bắt buộc số đông ngày qua, đốc thúc cô cần cù luyện giỏi chiêu tìm pháp phái Hằng Sơn mà lại Lệnh Hồ Xung truyền mang đến. Võ công của cô ý tiến bộ cơ mà Tịch tà kiếm pháp của Lao Đức Nặc lại học tập không tới vị trí mang lại chốn, lại cđọng lo ngại hy vọng test chiêu, lấy kiếm pháp của hai phái Tung Sơn với Hoa Sơn nhưng sử ra, hỗn tạp không thuần tốt nhất, cần tìm pháp lão sử ra bị giảm xuống đi mấy thành.

Lúc Nghi Lâm bắt đầu ra tay thấy tìm pháp của địch nhân rất nhanh khô đề xuất lòng hồi hộp. Đến chiêu thiết bị cha thì cô bị thương thơm sống vai trái, nhưng cô nghĩ nếu như mình thất bại thì Lệnh Hồ Xung cùng Doanh Doanh đề xuất chạm mặt nàn ngay. Lòng cô suy nghĩ lão mong giết Lệnh Hồ đại ca thì cần bước qua xác cô trước, cô đã yên trí bản thân sẽ bị tiêu diệt nên lúc xuất chiêu ko màng gì đến tính mạng của con người. Lao Đức Nặc chạm chán đề nghị giải pháp tấn công liều mạng của cô ý đề xuất tốt nhất thời cũng nặng nề thủ thắng, mồm chửi:

– Tiểu ni sư, bà bầu kiếp, sao liều lĩnh dữ vậy?

Doanh Doanh thấy Nghi Lâm tấn công khôn cùng nhiệt huyết, chũm sức kháng đỡ, nếu như đấu thọ nữa thì ráng vớ thất bại. Cô tức khắc lnạp năng lượng fan rút tay trái ra, giải knhì huyệt đạo mang lại Lệnh Hồ Xung, thò tay vào bên trong túi rút đoản kiếm ra. Lệnh Hồ Xung la lên:

– Lao Đức Nặc, sau sống lưng ngươi tất cả trang bị gì kìa!

Lao Đức Nặc già dặn kinh nghiệm tay nghề, hiểu được trường hợp quay trở lại thì sẽ ảnh hưởng địch nhân có thể quá cơ hội đâm lão. Lão bỏ ngoại trừ tai tiếng la của Lệnh Hồ Xung, càng đánh ráo riết hơn. Doanh Doanh cầm cố đoản kiếm, mong muốn từ bỏ trong lỗ lưới pđợi ra, dẫu vậy Nghi Lâm với Lao Đức Nặc luôn luôn dịch rời ngay gần nhau, nếu cô nhắm phóng ra thì không chừng lại pngóng trúng Nghi Lâm, độc nhất thời cô chần chờ ko pđợi tìm. Bỗng nghe Nghi Lâm á lên một giờ, vai ngược lại trúng tìm. Lần thứ nhất cô bị thương thơm khôn xiết vơi, tuy thế lần này tìm chỉm sâu mang đến vài tấc, huyết tan ròng rã ròng, nhuộm đầy vạt thảm cỏ.

Lệnh Hồ Xung la lên:

– Khỉ, khỉ! Ồ đó là nhỏ khỉ của Lục sư đệ. Khỉ ngoan, mau lao vào cắm hắn, đó là ác tặc vẫn giết thịt bị tiêu diệt người chủ sở hữu của ngươi.

Lao Đức Nặc vì chưng đánh cắp túng cung cấp Tử hà thần công của Nhạc Bất Quần mà lại thịt chết Lục Đại Hữu, môn đồ của phái Hoa Sơn. Bình thường xuyên Lục Đại Hữu thường rước theo một con khỉ bé dại đặt lên trên vai, sau khi chết thì nhỏ khỉ đó lưỡng lự đã đi đâu. Bây giờ đồng hồ đùng một cái Lao Đức Nặc nghe Lệnh Hồ Xung la lên như vậy, bất giác lòng phạt sợ: Nếu súc sinh này khiêu vũ lên cắm ta, không ngoài làm vướng tay vướng chân.

Lão nghiêng fan xoay tìm lại chém nhẹm ngược ra sau, nhưng lại đâu tất cả con khỉ làm sao. Ngay bây giờ, đoản kiếm của Doanh Doanh vụt ngoài tay, vù một giờ, bay thẳng mang lại gáy của lão. Lao Đức Nặc vội cúi bạn xuống, đoản kiếm cất cánh lướt qua đầu. Đột nhiên lão cảm thấy cổ chân trái bị siết chặt lại, lão đã bị tua dây thừng quấn, kéo to gan ra sau, thân lão ko tự nhà ngay thức thì vấp ngã nhào. Thì ra Lệnh Hồ Xung thấy Lao Đức Nặc cúi bạn tách tìm bay cho tới, chính là thời cơ xuất sắc, nam giới không kịp dỡ lưới, ngay tức khắc lấy sợi dây tương đối dài của lưới quấn rước chân trái lão, giật mang lại lão té. Lệnh Hồ Xung với Doanh Doanh thuộc la:

– Mau thịt đi, mau thịt đi!

Nghi Lâm vung tìm chém xuống đầu Lao Đức Nặc. Nhưng cô vừa tự bi lại vừa e lệ. Lúc cô giết thịt Nhạc Bất Quần chỉ là vì ước ao cứu Lệnh Hồ Xung, tình cầm cần kíp đề nghị vung kiếm pđợi trực tiếp ra, chứ không chăm nom mong thịt tín đồ. Bây giờ đồng hồ trường tìm của cô toan chém xuống đầu Lao Đức Nặc thì tay cô bủn rủn, lưỡi tìm lệch sang một bên, soạt một giờ cô chém lên vai phải của lão. Xương tỳ bà của Lao Đức Nặc ngay tức thì bị chém đứt, ngôi trường tìm tuột ngoài tay, lão hại Nghi Lâm chỉm tìm máy nhì xuống, tức thì nuốm nhịn nhức vọt lên, giãy giụa thoát ra khỏi dây trói, lao nkhô hanh xuống núi.

Đột nhiên mặt sườn núi chạy ra nhị fan, người chạy trước quát:

– Này, vừa rồi ngươi chửi phụ nữ ta nên không?

Chính là bà bà giả câm mang điếc trong chùa Huyền Không, mẫu mã thân của Nghi Lâm. Lao Đức Nặc pđợi cước đá bà. Bà bà nghiêng người tránh mặt, bốp một giờ đồng hồ, bà tát lão một cái thiệt to gan lớn mật rồi quát:

– Ngươi chửi “Mẹ kiếp sao liều lĩnh dữ vậy”. Mẹ của nó là ta phía trên, ngươi dám chửi ta hả?

Lệnh Hồ Xung la lên:

– Bắt hắn lại, bắt hắn lại! Đừng nhằm hắn chạy thoát.

Bà bà đưa tay ra toan tấn công lên đầu Lao Đức Nặc, tuy vậy nghe Lệnh Hồ Xung hô hoán thù những điều đó, bà la lên:

– Tên tiểu quỷ ttách tiến công kia, ta cứ thả hắn đi đó!

Bà nghiêng người, đá một cước vào mông Lao Đức Nặc. Lao Đức Nặc như được đặc xá, tức tốc chạy trực tiếp xuống núi.

Người theo sau bà bà chính là Bất Giới hòa thượng, lão đi mang đến gần, cười cợt hi hi nói:

– Sở hết địa điểm chơi rồi hả? Sao lại đâm vào vào loại lưới này nhưng mà chơi?

Nghi Lâm nói:

– Gia gia, mau tháo lưới thả Lệnh Hồ đại ca cùng Nhậm đại tè tlỗi ra.

Bà bà sầm nét khía cạnh nói:

– Ta còn chưa tính sổ với đái tặc này, không được thả hắn ra.

Lệnh Hồ Xung cười cợt ha hả nói:

– Vợ ông xã đang lên chóng thì coi ông mai chẳng ra gì. Hai vợ ck bà bà sum vầy, tại sao không tới tạ ơn ông mai này?

Bà bà đá hắn một cước, chửi:

– Ta tạ ơn ngươi chiếc khỉ mốc!

Lệnh Hồ Xung cười cợt, gọi:

– Đào Cốc lục tiên, mau mang đến cứu vớt ta!

Bà bà kỵ độc nhất là Đào Cốc lục tiên, tức thời giật bản thân quay đầu lại. Lệnh Hồ Xung thò tay qua lưới cá cởi mối dây thừng nhằm Doanh Doanh chui ra. Đến thời gian quý ông chuẩn bị chui ra thì bà bà quát:

– Không được chui ra!

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Không ra thì không ra. Trong lưới này còn tồn tại một size ttránh không giống. Bậc cánh mày râu rất có thể mệnh chung rất có thể dương, mệnh chung thì chui lại vào lưới, dương thì chui thoát ra khỏi lưới, tất cả sao đâu? Lệnh Hồ Xung ta…

Csản phẩm đang hy vọng nói cà rỡn, liếc mắt thấy thi thể Nhạc Bất Quần nằm phục dưới đất thì vẻ hớn hsinh sống cùng bề mặt ngay lập tức mất đi, đột nhiên khóe đôi mắt ngấn lệ rồi chảy lâu năm xuống.

Bà bà vẫn còn đó khó chịu chửi:

– Tiểu tặc! Ta ko đập ngươi một trận thì khó khăn nguôi cơn giận này!

Bà vung tay trái lên, toan tát vào má bắt buộc Lệnh Hồ Xung. Nghi Lâm la lên:

– Má má, đừng… đừng…

Lệnh Hồ Xung chuyển tay bắt buộc lên, trong tay vẫn nuốm thanh khô trường kiếm. Lúc con trai sẽ ngơ ngẩn chú ý thi hài của Nhạc Bất Quần, Doanh Doanh vẫn nhét kiếm vào tay. Lệnh Hồ Xung vừa chỉ trường tìm ra, ngay tức thì pngóng vào yếu huyệt trên vai buộc phải của bà bà, bức bà bà lùi lại. Bà bà càng tức giận, thân fan nkhô giòn nhỏng gió, chưởng pđợi quyền tiến công, chân đá túi bụi loạn xà ngầu, trong khohình họa tự khắc vẫn thường xuyên tiến công bảy tám chiêu. Lệnh Hồ Xung thân sinh sống trong lưới cá, trường tìm vung múa tùy ý, từng kiếm đều chỉ vào khu vực yếu ớt sợ hãi của bà bà, tuy thế dịp mũi kiếm vừa chạm mang lại bạn bà bà thì tức thì rút về. Csản phẩm thi triển Độc Cô cửu tìm cõi trần vô địch, còn nếu như không nhân nhượng thì bà bà đang mau chóng bị tiêu diệt bảy tám lần rồi. Lại chiết một trong những chiêu nữa, bà bà biết võ công của bà kỉm xa cần thsống dài, dừng tay không tiến công nữa, vẻ khía cạnh khôn cùng khó coi.

Bất Giới hòa thượng khuyên:

– Nương tử, hồ hết người rất nhiều là hảo anh em, hà tất đề nghị tức giận làm chi?

Bà bà tức giận nói:

– Lão nói những có tác dụng gì?

Nỗi căm giận của bà không có khu vực xả ngay tức khắc mong buông bỏ lên người lão. Lệnh Hồ Xung ném ngôi trường tìm, chui thoát ra khỏi lưới, cười nói:

– Bà mong tấn công ta cho hả giận thì ta làm cho bà đánh.

Xem thêm: Tại Sao Bob Kerrey Là Ai - 15 Năm Trước, Báo Qđnd Bàn Chuyện Ông Bob Kerrey

Bà bà vung tay lên, bốp một giờ, tát mạnh tay vào má hắn một cái tóe lửa. Lệnh Hồ Xung la lên:

– Ui chao!

Chàng không tránh mặt. Bà bà giận dữ nói:

– Tại sao ngươi không né?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Ta né không kịp, biết làm cho sao?

Bà bà hứ một tiếng, lòng biết hắn nể mặt Nghi Lâm nhưng dường mình, đề xuất tay bắt buộc đã nhấc lên nhưng ko tiến công nữa.

Doanh Doanh vậy tay Nghi Lâm nói:

– Tiểu sư muội, may được tè sư muội đến cứu vãn kịp lúc. Nhưng tại vì sao tiểu sư muội biết nhưng mà đến?

Nghi Lâm nói:

– Tiểu ni với các vị sư tỷ hầu như bị… thủ hạ của tín đồ này bắt không còn.

Cô vừa nói vừa chỉ tay vào thi thể Nhạc Bất Quần.

– Tiểu ni với cha vị sư tỷ bị giam sinh hoạt trong một sơn đụng, vừa rồi gia gia cùng má má đến cứu vớt tiểu ni ra. Gia gia, má má cùng tè ni thuộc Bất Khả Bất Giới cùng tía vị sư tỷ, toàn bộ phân ra đi cứu giúp những vị sư tỷ còn sót lại. Tiểu ni đã trở lại núi nghe phía trên tất cả fan nói, y hệt như thanh khô âm của Lệnh Hồ đại ca, lập tức chạy lên coi test.

Doanh Doanh nói:

– Ta cùng Lệnh Hồ đại ca đi tìm mọi khu vực nhưng mà ko thấy ai, xẻ ra những vị bị giam trong tô đụng.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Vừa rồi lão tặc áo rubi đó là bạn khôn cùng xấu xí, để lão chạy bay, ta không an lòng 1 chút nào.

Csản phẩm lặt trường kiếm bên dưới khu đất lên, nói tiếp:

– Chúng ta mau xua đuổi theo.

Cả đoàn năm fan tức tốc chạy xuống ngọn sám hối hận. Đi ko bao lâu thì thấy Điền Bá Quang cùng bảy đệ tử Hằng Sơn trường đoản cú vào đánh ly kéo nhau ra, trong những số ấy có cả Nghi Tkhô hanh, ai cũng khôn xiết vui miệng. Lệnh Hồ Xung thì thầm nghĩ: Địa hình trên Hoa Sơn, vào trần gian chỉ e không tồn tại mấy người tiếp liền bằng ta. Ta không hề biết dưới tô ly này còn có tô hễ không giống, Điền huynh là người kế bên và lại biết, thật là kỳ!

Cmặt hàng kéo tay áo Điền Bá Quang lùi lại để nhị tín đồ đi sau phần đông fan. Lệnh Hồ Xung nói:

– Điền huynh, trong sơn ly u ám này của Hoa Sơn gồm một mật động, ngay cả đái đệ cũng băn khoăn mà lại sao huynh kiếm tìm thấy được, thật khiến cho tín đồ bái phục.

Điền Bá Quang mỉm mỉm cười nói:

– Đó cũng đâu gồm gì kỳ cục.

Lệnh Hồ Xung nói:

– A, buộc phải rồi, hoá ra Điền huynh bắt giữ lũ môn đồ Hoa Sơn rồi bức vấn bọn bọn họ cần không?

Điền Bá Quang đáp:

– Đâu yêu cầu vậy.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Vậy tại vì sao Điền huynh biết được, tiểu đệ ý muốn thỉnh giáo.

Vẻ mặt Điền Bá Quang xẻn lẻn. Gã mỉm cười cợt nói:

– Cthị xã này tâm sự thiệt khiếm nhã, trên hạ không nói đâu.

Lệnh Hồ Xung càng tò mò, ko nghe ko được, bèn mỉm cười nói:

– Điền huynh cùng tè đệ phần đa là tín đồ xiêu bạt giang hồ, tất cả gì khiếm nhã đâu? Mau thổ lộ mang đến tiểu đệ nghe đi.

Điền Bá Quang nói:

– Tại hạ nói ra rồi thì xin Lệnh Hồ chưởng trọn môn đừng quở mắng trách nát.

Lệnh Hồ Xung cười cợt nói:

– Điền huynh sẽ cứu các vị sư tỷ sư muội phái Hằng Sơn, tại hạ đa tạ Điền huynh ko không còn, há tất cả lý làm sao lại trách rưới Điền huynh.

Điền Bá Quang khẽ nói:

– Không giấu gì Lệnh Hồ ctận hưởng môn, tại hạ gồm một chiếc tính xấu, ctận hưởng môn đang biết rồi. Từ ngày thái sư prúc cạo trọc đầu trên hạ, sau khoản thời gian đặt pháp danh là Bất Khả Bất Giới, tại hạ tất nhiên quan trọng tái phạm dung nhan giới…

Lệnh Hồ Xung nghĩ về Bất Giới hòa thượng răn uống ăn hiếp gã bởi loại pháp danh cổ tai quái, bất giác mỉm cười cợt. Điền Bá Quang biết trong tâm địa Lệnh Hồ Xung sẽ suy nghĩ gì, khía cạnh gã đỏ lên, nói tiếp:

– Nhưng xưa ni tại hạ học được một chiếc tài nhưng không bao giờ quên được. Bất luận bí quyết bao xa, chỉ cần phải có thanh nữ tập trung lại là tại hạ… tại hạ ngay tức khắc phát giác ra tức thì.

Lệnh Hồ Xung quá bất ngờ hỏi:

– Đó là tài gì?

Điền Bá Quang đáp:

– Tại hạ cũng lừng chừng là tài gì, giống hệt như là có thể nghe được mùi thơm thân thể phụ nữ khác đàn ông.

Lệnh Hồ Xung cười cợt ha hả nói:

– Người ta nói gồm có cao tăng tất cả thiên nhãn thông, thiên nhĩ thông, còn Điền huynh lại có “thiên ganh thông”.

Điền Bá Quang nói:

– Xấu hổ quá, hổ ngươi quá!

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Bản lãnh này của Điền huynh, ngulặng hồi đó làm cho các chuyện xấu, rèn luyện lâu năm bắt đầu được. Không ngờ bây giờ lại sở hữu địa điểm đắc dụng cứu môn đồ phái Hằng Sơn ta.

Doanh Doanh quay đầu lại, hy vọng hỏi Đấng mày râu đang cười cthị xã gì, cơ mà thấy vẻ khía cạnh Điền Bá Quang e dè bẽn lẽn, đoán rằng không hẳn chuyện đàng hoàng buộc phải cô tức thời yên. Điền Bá Quang đùng một cái dừng bước, nói:

– Bên trái gần đây giống như bao gồm môn đệ phái Hằng Sơn.

Gã khịt mũi mấy dòng, đi nhắm tới bụi cỏ rậm bên dưới sườn núi, cúi đầu tìm kiếm tìm, một thời gian sau, reo lên một giờ đồng hồ, chỉ tay xuống khu đất la lên:

– Đây rồi!

Gã chỉ tay vào một gò đá tất cả mấy tảng đá to, mỗi tảng đá nặng nề khoảng tầm nhì cha trăm cân. Gã ngay thức thì lăn một tảng đá đi. Bất Giới và Lệnh Hồ Xung mang đến giúp sức, vào khohình họa tự khắc sẽ lăn ra không còn mười mấy tảng đá, phía bên dưới là một trong những tảng đá phẳng màu xanh. Ba fan vừa lòng lực khiêng tảng đá lên, thấy lòi ra một cái cồn, ngơi nghỉ bên dưới hễ bao gồm mấy ni cô ở, trái nhiên là môn đệ Hằng Sơn.

Nghi Tkhô giòn với Nghi Mẫn vội vàng dancing xuống, dìu đồng môn lên, sau khoản thời gian dìu mấy tín đồ thấy ở phía bên dưới còn tồn tại fan nữa, người nào thì cũng đã hoi hóp. Mọi bạn gấp kéo đồ đệ Hằng Sơn bị giam ngơi nghỉ dưới đụng ra, thấy lũ Nghi Hòa, Trịnh Ngạc, Tần Qulặng đều sở hữu trong những số ấy. Trong cồn này nhốt rộng ba chục con người, trường hợp sang 1 nhị ngày nữa, thì tất cả các chết.

Lệnh Hồ Xung nghĩ sư phú hạ thủ tàn độc những điều đó, ko khỏi rùng bản thân, khen Điền Bá Quang:

– Điền huynh, bản lãnh này của Điền huynh thiệt thi thoảng bao gồm trên đời, đều sư tỷ sư muội bị nhốt sinh sống lòng đất mà Điền huynh vẫn ngửi ra được, thật khiến cho người cực kỳ bái phục.

Điền Bá Quang nói:

– Đó cũng đâu bao gồm gì quá lạ lẫm, may mà trong các vị sư bá sư thúc có rất nhiều vị còn tục gia…

Lệnh Hồ Xung nói:

– Sư bá, sư thúc ư? A, bắt buộc rồi, Điền huynh là môn đồ của Nghi Lâm tiểu sư muội nhưng mà.

Điền Bá Quang nói:

– Nếu những người dân bị giam gần như là sư bá sư thúc xuống tóc thì trên hạ cũng ko phạt hiển thị được.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Thì ra fan tục gia cùng bạn xuống tóc cũng có thể có hương thơm không giống nhau?

Điền Bá Quang nói:

– Như vậy là dĩ nhiên rồi. Prúc người vợ tục gia gồm xức dầu thơm, sử dụng son phấn…

Đến lúc này Lệnh Hồ Xung mới thấu hiểu.

Mọi tín đồ ra sức cứu vãn đồng môn. Bọn Nghi Tkhô hanh cùng Nghi Lâm cần sử dụng nón hứng nước ở khe núi cho từng fan uống. May cơ mà tô hễ này còn có khe hsống nhằm thông khí, đồ đệ Hằng Sơn đều sở hữu luyện nội khí, Tuy bị giam những ngày tuy thế cũng chưa tới nỗi nguy cho tính mạng con người. Bọn Nghi Hòa tu luyện tương đối tinh thâm nên sau khi uống mấy hớp nước thì thần trí phục hồi lại ngay lập tức.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Chúng ta cứu vớt mới được một phần ba số fan. Điền huynh, xin Điền huynh đại triển thần thông đi tìm kiếm tiếp.

Bà bà trừng mắt không cân ngang Điền Bá Quang cực kỳ ngờ vực, hỏi:

– Những tín đồ này bị nhốt ở đây, sao ngươi biết? Chắc lúc bầy bọn họ bị giam, ngươi nghỉ ngơi bên gần đó đề xuất không?

Điền Bá Quang vội vàng nói:

– Không phải, chưa hẳn, đệ tử thời gian nào cũng theo thái sư phú, không tránh thái sư phụ lão nhân gia nửa bước.

Bà bà sầm nét khía cạnh quát:

– Ngươi thời gian nào cũng theo ngay cạnh lão ư?

Điền Bá Quang la âm thầm không may, lòng nghĩ hai bà xã chồng lão gương vỡ vạc lại lành, dọc đường lúc khóc thời gian mỉm cười, có những lúc tấn công mắng, có lúc thân thương, toàn bộ gã rất nhiều thầm nghe không còn. Vị thái sư nương này thẹn quá hóa giận thì thiệt là hư bét. Gã vội nói:

– Hơn nửa trong năm này, môn đồ thời gian nào cũng theo thái sư phú, cho đến mười ngày trước đây new chia tay, rất khó gì hôm nay lại tương hội nghỉ ngơi Hoa Sơn.

Bà bà phân phối tín cung cấp nghi hỏi:

– Vậy thì những sư ni bị nhốt vào địa rượu cồn này, làm sao ngươi biết?

Điền Bá Quang nói:

– Cthị trấn này… cthị xã này…

Nhất thời gã băn khoăn nói cố nào, vô cùng thấp thỏm.

Ngay hôm nay, bất chợt nghe giữa sống lưng chừng núi mấy chục cây tù với mặt khác thổi vang lên, tiếp sau tiếng trống vinh quang, giống như thiên binc vạn mã kéo mang lại.

Mọi người phần lớn quá bất ngờ. Doanh Doanh nói khẽ vào tai Lệnh Hồ Xung:

– Gia gia của tiểu muội mang đến kia.

Lệnh Hồ Xung ồ lên một tiếng, hy vọng nói: Thì ra là nhạc phú đại nhân của ta đại giá bán quang quẻ lâm. Nhưng lòng đàn ông Cảm Xúc bao gồm điều gì sai trái, buộc phải không nói ra.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *